Cẩm Nang Vượt Ải Phó Bản Trò Chơi Vô Hạn (1807)
Tác giả: Vu Sơn Bất Lạc Vân
Tống Kinh Ngọc vô tình bị kéo vào một phó bản, nơi mọi thứ anh nhìn thấy đều hoàn toàn lật đổ thế giới quan duy vật mà mình luôn tin tưởng. Cùng lúc ấy, trong đầu vang lên một giọng nói máy móc:
[Kính chào người chơi tôn quý, chào mừng bạn đã tiến vào phó bản: Nhà Ma Kinh Dị.]
[Xin hãy tìm ra con quỷ đang ẩn nấp cùng chiếc chìa khóa trong thời gian quy định.]
Nhìn hơn chục người đang đứng giữa không gian tối tăm xung quanh, Tống Kinh Ngọc rơi vào trầm tư.
Rõ ràng một giây trước anh còn đang cày game online, vậy mà chỉ chớp mắt đã bị lôi vào một phó bản… lại còn là phó bản kinh dị.
Thế nhưng điều khiến anh bận tâm nhất không phải là sống chết trong phó bản, mà là…
Ván game của anh phải làm sao đây?
Nếu trận đó thua, anh sẽ tức chết mất!
Nghĩ vậy, anh liền ngẩng đầu nhìn chiếc camera giám sát đang phát ra ánh sáng đỏ ở góc trên bên phải, nở một nụ cười vô cùng “thân thiện”.
Đúng lúc ấy, giọng hệ thống lại vang lên:
[Kính chào người chơi tôn quý. Thời gian trong phó bản và thế giới thực không đồng nhất. Mỗi lần vượt một phó bản, ngoài hiện thực chỉ trôi qua mười lăm phút.]
Tống Kinh Ngọc lập tức thu lại nụ cười “thân thiện”, chính thức bắt đầu cuộc sống vượt vô số phó bản của mình.
Thế nhưng, càng về sau nội dung các phó bản càng ngày càng kỳ quái.
Hết bắt cả đội mặc đồ nữ để thông quan, lại đến màn bị ném vào trời băng tuyết lạnh cắt da cắt thịt, đông đến mức chỉ còn nửa cái mạng. Càng đi sâu, độ biến thái của các phó bản càng không ngừng tăng cấp.
Tống Kinh Ngọc chỉ khẽ mỉm cười, nhìn Boss phó bản rồi hỏi:
“Ngươi muốn tiếp tục sống… hay muốn ta phá luôn cái phó bản này?”
Boss phó bản: “Ta chọn… sống.”
CP: Tống Kinh Ngọc × Kỷ Hoài Thư
Tag: Song cường • Vô hạn lưu • Tổ đội ba người • Luôn có một người phải ăn cơm chó.